NÀNG ĐÔ THỊ
Vùng ven
đô nọ, cạnh một ngôi nhà nhỏ xíu có cái đống rác to đùng, ngày ngày vào lúc xẩm
tối, người ta thấy một thiếu phụ trẻ bế một đứa bé chờ chồng. Quen nhìn đến mức
có người gọi đùa nàng là “Tô Thị chờ chồng”.
Một buổi trời
mưa to hơn thường lệ. Khi tạnh, nước ngập mênh mang chẳng thấy đâu là đường là
ngõ. Nàng “Tô Thị”, như mọi ngày, vẫn ôm con chờ chồng. Chỉ có khác là lần này
nàng phải leo lên đống rác để tránh nước, thứ nước đen ngòm cao ngang bụng ùa cả
vào nhà nàng. Nước lên nhanh mà sao rút chậm, hay nó đang mải khoái trá vờn qua
những con đường “cong mềm mại” khắp nơi.
Tối mịt mà
chồng nàng vẫn chưa về!
Có lẽ anh
đang “xả đen” ở góc quán nào chờ nước rút?
Hay anh
đã…nói dại, đã…lỡ sa chân vào cái cống mất nắp nào chăng?
Sáng ra,
người ta thấy.
Ngôi
nhà nhỏ còn đó, cửa mở toang. Nhưng cái đống rác cạnh nhà đã khoác một lớp áo bê
tông xám xịt kỳ vĩ. Trên đỉnh có hình một thiếu phụ bồng con ngó mông lung ra
phía con đường. Theo hàng xóm kể lại thì đêm qua, có chiếc xe bê tông tươi qua
đó bị sa lầy hàng tiếng, lái xe đành tưới bậy thứ bê tông sắp hỏng lên đống rác
để thoát xe.
Chồng nàng vẫn chưa về!
Kể từ đó,
người ta chẳng thấy ba người nhà đó ở đâu, coi như mất tích.
Riêng khối
Bê tông – Rác –Người, thời gian và mưa gió đã phong hóa nó, biến nó thành cái
núi đá mini. Vì nó rất hợp với cảnh quan ven đô, nên người ta cứ để vậy, coi
như di tích…chờ xếp hạng.
Và để
đỡ trùng tên, người ta liền gọi nó là Hòn Ngóng Phu, và cái tượng mẹ bồng con tuyệt
mỹ trên đỉnh được gọi là Nàng Đô Thị. Bởi
vì thứ đá này không thể nung vôi được, nên nhiều nhà khoa học dự đoán nó sẽ tồn
tại hàng trăm năm, trơ gan cùng tuế nguyệt